Duc In Altum‎ > ‎

DIA số 114 Qúy 2-2021


HÃY TRỖI DẬY

VÌ NGƯỜI ĐÃ PHỤC SINH

_________________________________________________________________________

Lm Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT

 

Anh chị em thuộc Giáo Hội Công Giáo bên Đông Phương có thói quen nhắc nhở nhau trong ngày mừng lễ Phục sinh: Chúa đã sống lại thật. Và, ngay cả chúng ta, những người may mắn sống trên đất Úc cũng bị ảnh hưởng bởi nền văn hoá Phương Tây, nên kể từ sau Lễ Vọng Phục Sinh, mỗi khi gặp nhau, chúng ta cũng trao cho nhau lời chúc mừng Happy Easter. Đây là thói quen tốt. Nhưng tôi e ngại đó chỉ là những công thức, những ngôn từ suông, không chứa đựng một sứ điệp hay một chút cảm xúc gì!

Trong giây phút này, tôi không dám nói thêm về các giáo điều hay giải thích thêm về ý nghĩa của mầu nhiệm mà chúng ta đang mừng. Dù có muốn cũng chẳng biết nói gì!

Tuy nhiên, qua mấy ngày vừa qua, tôi vẫn loay hoay tự hỏi tại sao một người vô tội như Đức Giêsu mà Philato đã không dám kết án lại bị chết như một tử tội. Nói theo ngôn ngữ của các cháu hôm nay ‘it’s not fair – thật là bất công’

Thật vậy làm sao chúng ta có thể nói ‘it is fair’ khi còn biết bao nhiêu người vô tội vẫn bị chết thảm thương. Cụ thể, vào Chúa Nhật Lễ Lá, ngày 28 tháng 3 vừa qua, một cuộc đánh bom nhắm vào những người Công giáo, họ vừa tham dự Thánh lễ tại nhà thờ chính tòa Thánh Tâm Chúa Giê-su trên đảo Sulawesi làm cho ít nhất 14 tín hữu đã bị thương. Tưởng cũng nên nhắc lại, vào tháng 5 năm 2018, ba năm trước đây, một số nhà thờ bên Indonesia đã bị đánh bom. Số phận của những tín hữu bên Indoneisa và các nước Trung Đông vẫn bị đe dọa. Họ nhận đuợc những lời hăm dọa của một số tổ chức cực đoan, cuồng tín nhằm chống phá các sinh hoạt của Hội Thánh Công Giáo tại một số quốc gia mà số người theo Chúa chỉ là thiểu số.

Gần đây, trên các bản tin chúng ta được nghe về số phận của các thường dân vô tội nhất là các trẻ em vẫn đang bị giết bên Myanmar!

Ngoài ra, trên thế giới vẫn còn những người đang chết dần mòn vì nghèo đói. Vẫn còn những người đang kéo lê cuộc sống vì những căn bệnh hiểm nghèo. Vẫn còn những trẻ thơ đang bị giam kín trong các trại giam của cô đơn; bị bỏ rơi và thiếu tình thương của các bậc sinh thành. Vẫn còn những trái tim đang tan nát vì bị phản bội hay bị lợi dụng. Vẫn còn những con người không còn tương lai, hay tương lai đang bị chôn vùi bởi những nấm mồ đen tối không lối thoát. Và, còn bao nhiêu cái ‘vẫn đang xẩy ra’ như sự hoành hành của Covid-19 vẫn đe dọa cuộc sống của con người tại hầu hết các nơi trên thế giới và còn nhiều chuyện riêng tư ‘đang xẩy ra’ xung quanh chúng ta nữa!

Đó là những câu chuyện lớn. Còn trong cuộc sống, chúng ta đã trải qua các kinh nghiệm bi thương như bị lâm vào cảnh cô đơn, bị ruồng rẫy, bị phản tội, bị lợi dụng, bị phụ tình, nạn nhân của ghen tuông, bị nhạo báng, chịu sỉ nhục, sống trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan… muốn nói ra mà không biết giải thích làm sao. Một sự im lặng, câm nín không lối thoát bao vây đời mình. Và lúc đó chúng ta chỉ thấy cuộc đời chỉ là màn đen, bóng tối đang bao phủ và hầu như không lối thoát.

Trong cảnh ngộ đó, nhiều người đã tìm một giải pháp để thoát; họ không còn đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là việc cần làm, đâu là việc nên tránh; qua việc tìm kiếm để được giải thoát họ chỉ muốn không còn bị đau khổ nữa; nói khác đi họ đã quá đau, trong cơn đau quằn quại của thể xác, tâm trí hoảng loạn, họ chỉ muốn hết khổ. Còn chúng ta, những tín hữu của Chúa biết tìm vào đâu?

Như các Tông đồ và các tín hữu của Giáo Hội tiên khởi, chúng ta tuởng mọi sự như đã kết thúc vào chiều ngày Thứ sáu Tuần Thánh. Đức Kitô trần trụi trên Thập giá tưởng như cũng bị bó tay. Làm như sự ác đã chiến thắng! Nhưng, thật ngạc nhiên! Vì, chính lúc đó, Thiên Chúa lại can thiệp.

Thưa anh chị em, nhất là những ai đã từng trải qua một vài kinh nghiệm nói trên hãy cùng tôi đi thêm một bước nữa, bước mà chúng ta cùng với toàn thể Hội Thánh cử hành hôm nay.

Đức Giêsu đã sống lại ngay trong lúc mà chúng ta tưởng như Người đã bị bí lối. Người vẫn đang sống trong hoàn cảnh bó tay mà chúng ta đang phải đối diện. Nhận ra cảm nhận  như thế, mới biết Phục sinh là ánh sáng soi đường. Có kinh nghiệm như thế mới biết sự sống cần và quan trọng như thế nào.

Sự thinh lặng mà Hội Thánh mời gọi chúng ta đi vào từ khi Chúa chết cho đến bây giờ nhắc cho chúng ta biết về thân phân ‘bị bó tay’ của mình: không đường đi, không lối thoát. Chúng ta bị bó tay, Đức Kitô trần trụi trên Thập giá tưởng chừng như cũng bị bó tay… Nhưng chính lúc đó là lúc Thiên Chúa làm việc và can thiệp vào tình trạng ‘bị bó tay’ của nhân loại và của riêng mỗi người chúng ta.

Ánh sáng Phục Sinh đã bùng lên trong đêm tối của cuộc đời.

Ánh sáng Phục Sinh đã đem đến cho cuộc đời một ý nghĩa mới, mục đích mới. Và chỉ có ai cảm nhận được sự can thiệp đó của Thiên Chúa mới biết niềm vui là gì và từ đó mới có thể đem niềm vui cho người khác.

Chúa Phục sinh không cất đi những bi thảm của cuộc đời tôi; nhưng chính Người đã ôm lấy những bi thảm đó. Tôi không còn cô đơn, ngã gục nhưng Phục sinh đã giúp tội nhận ra rằng Chúa đang hiện diện và ôm tất cả những nghịch cảnh của cuộc đời vào lòng Người và ban cho tôi sức mạnh để nâng tôi dậy.

Chúa Phục Sinh đem đến cho tôi niềm hy vọng. Hy vọng và xác tín rằng ngay lúc đen tối nhất Thiên Chúa không bỏ rơi Con Ngài thì Ngài cũng không bỏ rơi tôi. Can đảm, mạnh dạn mà tiến bước là thái độ sống mà tôi học được qua Phục sinh.

Phục Sinh giúp tôi hiểu rằng sức mạnh oai phong của Thiên Chúa giúp tôi chấp nhận thực tại của đời sống như: bị hiểu lầm, bị đối xử thiếu công bằng; ngay cả lúc tôi trao đi tình yêu của mình, nhưng bù lại bằng sự lạnh nhạt hay phản bội của đối phương; và nhất là không còn sức để đối diện với sự thật về đời mình, về người khác…. Đức Kitô Phục sinh giúp tôi chỗi dậy đễ chấp nhận với niềm tin rằng Ngài vẫn sống trong cảnh ngộ của tôi.

Chúng ta đừng nghĩ rằng Người đã rời xa tôi. Không, Người vẫn sống, một cách thật thầm lặng – như hạt lúa gieo vào lòng đất - mục nát – chờ ngày trổ sinh hoa trái

Chúng ta không thể tách cuộc khổ nạn của Chúa trong ngày thứ Sáu, sự thinh lặng hầu như quá khó hiểu của ngày thứ Bẩy ra khỏi mầu nhiệm Phục Sinh mà chúng ta đang cử hành. Tất cả được liên kết trong bàn tay thật tuyệt diệu của Thiên Chúa, Đấng ban cho chúng ta sự sống và sự sống thật sung mãn để chúng ta vào đời với tâm hồn vui tươi, hân hoan vì có Chúa Phục sinh ở cùng.

Đây không phải là điều mà chúng ta đạt được. Nhưng hoàn toàn là do ân huệ của Thiên Chúa, của Chúa Thánh Thần, sức riêng sao đạt được. Vậy xin Chúa sai Thần Khí Chúa xua đuổi lối sống bi quan yếm thế để chúng con tin vào sự hiện diện của Chúa, đấng đang sống trong cảnh ngộ của từng cá nhân, rồi bước đi trong yêu thương.

Tất cả đang đợi chờ ơn Phục Sinh. Thế giới đang bị ảnh hưởng bởi lối sống vô cảm vẫn cần niềm hy vọng; những người đang trải qua những bi kịch của đời sống đang cần đến ánh sáng. Vậy chúng ta hãy mạnh dạn mà tiến bước vì có Chúa Phục sinh đang ở cùng. Alleluia

Lm Giuse Mai Văn Thinh, DCCT



Ċ
DIA114.pdf
(879k)
VN Enterprise,
Apr 3, 2021, 10:36 PM
Comments