Duc In Altum‎ > ‎

DIA số 111 Qúy 3-2020


THẦN KHÍ: SỨC MẠNH YÊU THƯƠNG

_____________________________________________

Lm Giuse Mai Văn Thịnh DCCT

 

Chúng ta đã bước sang Chúa Nhật thứ Sáu của Mùa Phục Sinh năm 2020. Tình hình đại dịch do Corona-19 gây ra đã khiến chúng ta không có cơ hội tụ họp với nhau như một cộng đoàn phụng vụ trong suốt mùa này. Tuy nhiên, chúng ta vẫn được nuôi dưỡng bởi Lời Chúa, gương sáng của những thiện nguyện viên sẵn sàng hy sinh để phục vụ những bịnh nhân do dịch bịnh gây ra. Gương sáng của họ thật đáng cảm phục. Cho đến nay, các biện pháp ngăn ngừa việc truyền nhiễm đã được nới lỏng dần. Nhưng cơn đại dịch vẫn là nỗi ám ảnh và niềm lo sợ cho mọi người. Tuy số người bị lây nhiễm giảm sút, nhưng mọi sinh hoạt vẫn còn bị hạn chế. Chúng ta vẫn chưa khắc phục hay khống chế được sự nguy hiểm do Corona-19 gây ra.

Nhờ ánh sáng của Lời Chúa hướng dẫn, chúng ta tin tưởng vào sự đồng hành của Đức Chúa Phục Sinh trong các sinh hoạt của mỗi cá nhân và cộng đoàn. Tuy nhiên khi phải đối diện với các biến cố xẩy ra ngoài dự liệu cũng làm cho chúng ta lo lắng và quên đi những lời khuyên bảo của Chúa. Cá nhân tôi, trong tuần qua, đã trải qua cảm nghiệm này. Như anh chị em biết, cộng đoàn chúng tôi đang sống là một cộng đoàn dành cho các cha đã đến tuổi về hưu. Ngoài việc vệ sinh cá nhân, tất cả các dịch vụ khác của các ngài đều cần đến bày tay nhân ái và yêu thương của các cộng sự viên, mà chúng tôi gọi họ là partner-mission. Họ là y tá, người quét dọn vệ sinh, đến quản lý cơ sở nhà dòng.

Trong tuần qua, chồng của bà quét dọn bị nhiễm Coronavirus. Chiếu theo luật lệ y tế hiện đang được áp dụng bà bị cách ly tại gia và trải qua một cuộc xét nghiệm. Và giả như bà bị nhiễm thì mọi thành viên trong cộng đoàn chúng tôi sẽ bị cách ly. Anh chị em thử tưởng tượng mọi việc sẽ diễn tiến như thế nào! Lúc đó ngoài tâm trạng bồn chồn, lo lắng và chờ đợi chúng tôi chẳng biết làm gì. Thậm chí, bản thân tôi, đến Lời khuyên của Chúa: “Anh em đừng lo lắng” trong bài Tin Mừng tuần qua cũng bị quên lãng. Cho đến khi nhận được tin về kết quả xét nghiệm của bà thuộc loại âm tính (negative), có nghĩa là bà không bị nhiễm. Đến lúc đó tôi mới hoàn hồn và yên tâm.

Trước mặt Chúa, tôi xin thành thật chia sẻ với anh chị em về cảnh ngộ thiếu lòng tin của tôi.

Bài Tin Mừng mà chúng ta suy niệm hôm nay đến với tôi thật đúng lúc. Đây là phần tiếp nối của bài Tin Mừng tuần trước. Tất cả đều thuộc về diễn từ tiệc ly trong buổi chia tay với các môn đệ của Đức Giêsu. Các chủ đề và ý tưởng trong ý nghĩa của buổi chia tay được lập đi lập lại. Đức Giê-su muốn nói đi nhắc lại để củng cố niềm tin và an ủi các môn đệ. Đức Giê-su biết giờ của Người, giờ về nhà Cha sắp xẩy ra. Người cảm nhận được sự cô đơn của các môn đệ khi vắng bóng Thầy.

Vì thế, Người khuyên họ đừng lo lắng mà hãy tin vào Người. Sự vắng mặt của Người sẽ đem lại lợi ích lớn hơn cho các môn đệ. Bởi vì Người ra đi để dọn chỗ cho họ và Người sẽ trở lại và khi trở lại thì Người muốn họ ở cùng với Người. Trong thời gian này, Người sẽ xin Cha sai Đấng Bầu Chữa đến ở với các môn đệ. Phần các ông, nếu tin và yêu Người thì hãy tuân theo Lời khuyên dậy của Đức Giê-su. Tuy nhiên các môn đệ lại không hiểu ý của Người.

Vì thế, trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su nhắc nhở cho các môn đệ nhớ lại một chân lý thật căn bản, đó là khi chúng ta yêu ai thì chúng ta cố gắng làm mọi sự để diễn tả tình yêu của chúng ta cho người đó. Tình yêu trọn hảo mà các môn đệ cần có phải được xuất phát từ Chúa Thánh Thần, Người là Đấng mà Đức Giê-su sẽ xin Cha sai đến ở giữa họ, sống với họ, giúp họ tuân theo lời dậy của Người, đó là: ai yêu mến Chúa thì giữ các giới răn của Người. Mà ai yêu mến Chúa, thì sẽ được Cha yêu mến và sẽ tỏ mình ra cho người ấy.

Như vậy, yêu thương là tuân giữ lịnh truyền của Chúa, đươc thể hiện bằng các việc làm nói lên lòng hiếu kính và yêu thương của chúng ta dành cho Chúa.

Còn chúng ta thì sao?

Đã có lúc nào chúng ta tự vấn lương tâm để trả lời câu hỏi là tôi có yêu Chúa hay không? Trong anh chị em, sẽ có một số người cho rằng câu hỏi này thật vớ vẩn. Cả đời tôi đã theo Chúa. Gia đình tôi thuộc đạo gốc. Tính theo tuổi đời tôi đã làm con Chúa bao nhiêu năm. Biết bao việc đạo đức đã thực hiện, kể sao cho hết! Nào là việc tham dự Thánh Lễ, tuân giữ luật Giáo Hội, ăn chay, cầu nguyện, hãm mình, làm các việc bác ái, tham gia vào các sinh hoạt trong nhà thờ…. cứ thế mà tuôn ra. Các việc làm như thế không là yêu Chúa thì còn yêu ai nữa đây!

Thật ra, câu hỏi nói trên không dễ trả lời chút nào. Thành thật mà nhìn nhận rằng tất cả các việc làm đạo đức mà chúng ta liệt kê ở trên chưa hẳn là các chứng từ nói lên tình yêu của mình với Chúa. Câu hỏi thật khó khăn và cũng cần có câu trả lời thỏa đáng.

Nói chung, chúng ta có thể diễn tả cảm giác yêu bố mẹ và những người thân trong gia đình như thế nào. Tình yêu của người chồng dành cho vợ hay là của người phối ngẫu dành cho nhau có thể diễn tả được. Họ biết mức cảm xúc trong tình nghĩa vợ chồng cần có cho nhau. Nhưng thành thật mà nói chúng ta lại ú ớ khi diễn tả cảm giác yêu Chúa. Bản thân tôi cũng thế, nói yêu Chúa thì nhiều; nhưng đã có lần nào tôi có cảm giác ấm áp trước tình của Chúa dành cho tôi hay chưa. Nói khác đi, ý nghĩ về Chúa có đem lại cho tôi một loại cảm giác đặc biệt nào chăng!

Tuy nhiên, có một sự thật, ít nhất đối với tôi, và xin phép chia sẻ đến anh chị em; đó là cho dù chúng ta không thể diễn tả bằng cảm xúc trước tình của Chúa dành cho mình thì cũng đừng lo; bởi vì tình yêu mà Chúa muốn chúng ta thực hiện không dừng lại ở cảm giác. Người không chỉ muốn tình cảm nồng ấm mà chúng ta dành cho Người, điều Chúa muốn là sự vâng phục, ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ Lời Thầy.

Hơn thế nữa, khi nói đến tình yêu, Đức Giê-su không chỉ muốn tình cảm của chúng ta cho bằng hành động. Và điều trước tiên mà chúng ta cần ghi nhớ là tình yêu của chúng ta dành cho Chúa là một tình yêu siêu thoát cần sự đầu phục và tôn thờ. Như vậy, tình yêu đích thật mà Chúa muốn chúng ta dành cho Người là cách sống vâng phục và tôn thờ Thiên Chúa để từ đó chúng ta có thể yêu nhau trong Chúa.

Nhưng làm thế nào để có thể đầu phục Chúa hoàn toàn, làm thế nào để chúng ta có thể dâng hiến một đời trong việc cúc cung và tận tụy với Người. Chắc hẳn không thể dựa vào nỗ lực và những cố gắng của bản thân! Bởi vì, con người thì yếu đuối, dễ vỡ và mỏng dòn. Chúng ta cần trợ lực. Đó chính là điều mà Đức Giê-su nói: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi. Đó là Thần Khí sự thật, Đấng mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người. Còn anh em biết Người, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em.” (Gio-an 14: 16-17)

Thật vậy, chúng ta chỉ có thể yêu Chúa và thương tha nhân khi để cho quyền năng của Chúa Thánh Thần hoạt động. Người chính là Thần Khí của Thiên Chúa, thay đổi chúng ta, biến đổi chúng ta và kéo chúng ta lại gần Chúa hơn. Chúng ta chỉ cần học để buông bỏ chính mình, tập đừng kiểm soát và trao quyền kiểm soát và thống trị cho Chúa, để Thiên Chúa hoạt động trong chúng ta thì chúng ta sẽ càng ngày càng tận tụy và ngoan ngoãn hơn trong việc yêu mến Chúa.

Cuối cùng thì, kinh nghiệm về sự hiện diện và hoạt động của Chúa Thánh Thần trong chúng ta là nền tảng tuyệt đối trong mọi trải nghiệm của đời sống chúng ta. Chúa Thánh Thần dẫn chúng ta đi vào nẻo chính đường ngay để mối quan hệ với Thiên Chúa càng ngày càng bền chặt hơn. Người chính là nguồn suối của mọi ân huệ. Người làm cho các hạt giống được triển nở và sinh hoa kết quả trong cuộc sống để chúng ta trở thành mẫu mực trọn vẹn theo Ý định của Thiên Chúa. Chính Thần Khí của Thiên Chúa sẽ khiến chúng ta đầu phục và bầy tỏ lòng sùng kính của chúng ta đối với Thiên Chúa, Đấng mà chúng ta hết mực tôn thờ và yêu thương. Đó chính là điều mà Đức Giê-su đã phán:

 

“Thầy ra đi thì có lợi (hơn) cho anh em.

Thật vậy, nếu Thầy không ra đi, Đấng Bảo Trợ sẽ không đến với anh em;

nhưng nếu Thầy đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với anh em.”

(Gioan 16:7)

 

Đức Giêsu thể lý không còn ở đây nữa. Người đã ra đi và rời bỏ chúng ta: Hãy ngợi khen Chúa vì điều đó! Bởi vì nếu Chúa Giêsu vẫn còn ở với chúng ta, chúng ta sẽ không biết sức mạnh của Thánh Linh trong cuộc sống của chúng ta và chúng ta cũng không có cơ hội diễn tả thân phận và cuộc sống Kitô hữu nữa.  

Chúa ở cùng ta. Thánh Thần của Thiên Chúa ở cùng ta. Đó là lời chào mà ta gửi đến cho nhau qua các nghi lễ phụng vụ. Đó còn là tin vui trọng đại mà ta trao gửi cho nhau. Đó cũng là kinh nghiệm mà các kẻ tin đã chứng thực qua mọi thế hệ về sức mạnh của Thánh Linh, Đấng đã biến đổi họ và chúng ta thành khí cụ yêu Chúa và thương người một cách trọn hảo hơn. Và, khi những người khác thấy việc Chúa Giêsu đã làm để thay đổi cách sống của chúng ta với Người và với nhau thì họ cũng muốn biết Chúa.

Chỉ có trong quyền năng của Thánh Thần mới biến đổi ta thành khí cụ yêu thương của Người. Ước gì, cuộc sống của chúng ta là chứng nhân tình yêu và sức mạnh của Thiên Chúa cho thế giới này.

 

Lm Giuse Mai Văn Thịnh, DCCT - 21/5/20

Ċ
DIA111.pdf
(649k)
VN Enterprise,
Jun 9, 2020, 2:42 AM
Comments